
Có một buổi chiều xa, khép lại những tập kịch bản phim ảnh, Lương Mạnh Hải tìm đến với hội hoạ. Cái không gian sâu mà lặng, khoảnh khắc tĩnh mà lại động do người hoạ sĩ xuất thần tạo nên trong mỗi bức tranh chính là thứ khiến chàng tài tử xứ Bắc như chìm vào một thế giới của riêng mình.


Đôi khi trong cuộc sống cần những khoảng không nhất định để con người tìm về với bản thân. Trong một buổi chiều nắng vàng như hơi sương hôm ấy, có lẽ Lương Mạnh Hải còn tìm thấy những phút giây suy ngẫm về cuộc sống, và về những thân phận…Đó có thể là những đứa bé trong xóm lao động nghèo, là người phụ nữ với những tâm sự sâu kín của bản thân, hay cũng có thể là sự coi trọng đồng tiền mù quáng, sự hỗn loạn của những mảng màu sáng tối xã hội hay đơn giản là nét tươi vui ánh lên từ sắc hồng của thiên nhiên…



Khoảnh khắc ngưng đọng cùng Lương Mạnh Hải, Thời trang,

Với những trang phục tối giản nhưng rất thanh nhã, trong không gian yên tĩnh của khu trưng bày triển lãm, Lương Mạnh Hải thể hiện sự tinh tế khi khéo léo bày tỏ quan điểm của bản thân trước thông điệp của mỗi bức tranh. Anh không vồn vã hay vồ vập mà nhẹ nhàng dẫn dắt người xem đi từ câu chuyện của nhân vật này sang diễn biến của một câu chuyện khác. Và người xem như cũng đồng hành cùng anh trong hành trình khám phá thú vị ấy. Xem ra, không chỉ thành công với phim ảnh, Lương Mạnh Hải cũng rất có “duyên” với vai trò là người “kể chuyện” trầm lặng này.





Phạm Hoài Nam


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét